
ĐỌC KIỀU
Chế Lan Viên
“ Tôi muốn biết cơn nắng, cơn mưa, năm Nguyễn Du viết Kiều và lúc ấy Nguyễn yêu ai mà khổ vậy?Văn học sử là tìm hiểu cả màu tóc hoa râm kia đấy, cho lòng có cớ để thêm yêu”
Chế Lan Viên
“ Tôi muốn biết cơn nắng, cơn mưa, năm Nguyễn Du viết Kiều và lúc ấy Nguyễn yêu ai mà khổ vậy?Văn học sử là tìm hiểu cả màu tóc hoa râm kia đấy, cho lòng có cớ để thêm yêu”
CÁC ANH XƯA
Ôn Như Hầu, con sông chảy hút phía siêu hình
Nguyễn Du, vết thương lòng ta phí máu
Yên Đỗ, tiếng anh khóc, dẫu cười không thể giấu
Và Tú Xương, cười gằn như mãnh vỡ thủy tinh
Chúng tôi thắng, nơi các anh xưa bỏ cuộc
Nhưng thiếu các anh là điều không thể được
Chính từ nỗi đau xưa mà ta mở cuộc hành trình
Thời đại Hồ Chí Minh không quên rừng lau Hoàng Hoa Thám
Người lái máy cày nhớ người lên máy chém lúc hừng đông
****
GỞI NGUYỄN DU
Trong trăm trứng Âu Cơ, Anh trứng lép
Mẹ xót thương đã ủ hết lòng
Chung một chất chia đều cho nhân lọai
Anh nở ra thành một thi nhân
Hay là một tình nhân thì cũng thế
Gắng trả cho đời hơn cả số trời cho
Mẹ sẽ giàu thêm nhờ cả những mùa Út lép
Và đấy là điều kỳ diệu của hồn thơ
THĂM MỘ NGUYỄN DU
Hoàng Trung Thông
Thật kỳ lạ nơi Nguyễn Du nằm đó
Cũng cát vàng,cồn nọ, bụi hồng dặm kia
Cũng nấm đất sè sè ngọn cỏ
Cũng trang Kiều tôi đọc giữa đêm khuya
Không phải tiếng sụt sùi tháng bảy
Ánh chiều tà man mác hàng dương
Đỉnh Hồng Lĩnh soi dòng Lam cuộc chảy
Tiếng cuốc cào lách cách giữa đồng sương
Tìm mộ Nguyễn Du như Kim Trọng tìm Kiều
Qua nhịp cầu ai đó ngó trông theo
Giữa khoai ,lúa Người nằm giản dị
Phảng phát hương bay trong gió triền
Tiếng người xưa thấm đầy nước mắt
Thấm vì đời cay đắng, khổ đau
Hai thế kỷ đi vòng quanh nấm đất
Một kiếp người mấy kiếp bể dâu
Đời nay đẹp trăm lần thuỡ trước
Giỡ trang Kiều còn rung động ý
Thơ Người mãi sống cùng đất nước
Dù mai sao …
Dù có bao giờ …
Hoàng Trung Thông
Thật kỳ lạ nơi Nguyễn Du nằm đó
Cũng cát vàng,cồn nọ, bụi hồng dặm kia
Cũng nấm đất sè sè ngọn cỏ
Cũng trang Kiều tôi đọc giữa đêm khuya
Không phải tiếng sụt sùi tháng bảy
Ánh chiều tà man mác hàng dương
Đỉnh Hồng Lĩnh soi dòng Lam cuộc chảy
Tiếng cuốc cào lách cách giữa đồng sương
Tìm mộ Nguyễn Du như Kim Trọng tìm Kiều
Qua nhịp cầu ai đó ngó trông theo
Giữa khoai ,lúa Người nằm giản dị
Phảng phát hương bay trong gió triền
Tiếng người xưa thấm đầy nước mắt
Thấm vì đời cay đắng, khổ đau
Hai thế kỷ đi vòng quanh nấm đất
Một kiếp người mấy kiếp bể dâu
Đời nay đẹp trăm lần thuỡ trước
Giỡ trang Kiều còn rung động ý
Thơ Người mãi sống cùng đất nước
Dù mai sao …
Dù có bao giờ …