Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

PHIẾM LUẬN VỀ CHỮ BẤT



Có vợ đẹp


Bất an

Vợ lúc nào cũng ngó ra đường


Bất ổn
Vợ luôn lấn lướt chồng trên mọi mặt

Bất lợi
Bị vợ đánh mà không sợ

Bất khuất
Nghe lời vợ mà đối xử không tốt với cha mẹ

Bất hiếu
Vợ lúc nào cũng chưng diện bảnh bao

(Lợi ) bất cập hại
Rũ rê em vợ đi hát Karaoke

Bất quá tam
Em ruột của vợ

Bất khả xâm phạm
Đồ đạc riêng mà vợ mua sắm

Bất chấp
Bạn bè hỏi có ở nhà không?

Bất biết
Vợ không cho ngủ chung

Bất mãn
Vợ tự nhiên chạy lại hôn mình

Bất thình lình
Vợ lỡ có “bịnh” ( Bệnh )

Bất hạnh
Quần áo của vợ mặc

Bất luận( Miễn bàn)
Tiền lương đưa cho vợ với tiền được nhận lại để chi xài luôn

Một bất đẳng thức
Vợ tự nhiên quan tâm đến mình

Bất ổn
Nghe lời vợ mà đối xử không tốt với bạn bè

Bất nghĩa
Vợ chồng giận nhau suốt ngày không nói lời nào

Bất bạo động
Tiền bạc trong túi của vợ

Một bất phương trình
Vợ giận không cần năn nỉ mà hết giận

Bất chiến tự nhiên thành
Lúc nào cũng bị vợ cằn nhằng

Bất bình đẳng
Vợ đi đâu cũng không báo cáo với chồng

Bất công
“lén phén” với em út mà vợ bắt gặp

(thù)Bất cộng đáy thiên
Vợ lỡ đánh trúng

Bất tỉnh nhân s
Lỡ đánh trúng vợ

Bất cẩn ( mà thôi!)
Có tiền mà “ém” không đưa cho vợ

Bất chính
Vợ đang giận

Bất di bất dịch
Năn nỉ hoài mà vợ không tha

Bất đắc chí
Đang ngũ, vợ kêu hoài không dậy

Bất động
Vợ tự nhiên vui vẽ hoạt bát với mình

Bất định kỳ
Ăn cắp tiền của vợ

Bất hão
Vợ chồng hay cải nhau

Bất hòa
Có khách khứa mà vợ không chịu giúp một tay

Bất hợp tác
Tiền lương đưa cho vợ mà lỡ thiếu

Bất hợp lý
Nói láo mà vợ tin thiệt

Bất hủ
Vợ dặn một đàng mà làm một nẻo

Bất cần
Đi làm về mà vợ không chạy ra mở cửa

Bất tương kính
Mượn tiền của bên vợ mà không trả

Bất lương
Vợ tỏ ra vui vẽ với bạn bè của chồng

Bất ngờ
Vợ bắt gặp đang chở “em út”

Bất dung gian
Bài ca thán về những cái tệ của ông chồng

Bất tận
Vợ “quạo” đang rầy con

Bất tham chiến (văng miễng)
Không lo cho vợ được bằng chị bằng em

Bất tài
Đi đâu cũng phải về nhà trước 5 giờ chiều

(Luật) Bất thành văn
Thỉnh thoảng vợ cho đi chơi với bạn bè

Bất thường
Nói trước cho vợ biết chỗ hẹn với bạn

Bất tiện
Quá giờ quy định mà không về nhà

Bất tuân lịnh
Đối xử với cha mẹ vợ không ra gì

Bất kính
Gạ gẩm hoài mà vợ không chịu đưa tiền ra

Bất thành
Vợ người ta mà nói làvợ mình

Bất hợp pháp
Đang ngồi nhậu với bạn mà vợ kêu về

Bất lịch sự
Vợ kêu hoài mà không chịu về

Bất kể
Chìa khóa tủ của vợ

(Vật) Bất ly thân
Vợ “ biểu mà làm không xong

Bất kham
- Có vợ phụ mà cũng không được!

Bất lực
- Nói theo cách khác , muốn mà không được đó

Bất như ý
Cũng có thể gọi
( Lực) Bất tòng tâm
Tuy nhiên, tình nghĩa vợ chồng luôn

Bất diệt
Nói chung, quan hệ giữa vợ với chồng

Bất vụ lợi
Còn việc lấy vợ lấy chồng chẳng qua chỉ

(Chuyện) Bất đắc dĩ
Nếu đã lỡ sống với nhau rồi thì đó chỉ

Trường hợp bất khả kháng


Mà thôi !

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2009

HÃY BIẾN CUỘC ĐỜI THÀNH NHỮNG TỐI TÂN HÔN …


Nếu con người sống với nhau chỉ có ‘’ nghĩa vụ ‘’ và’’ trách nhiệm ‘’ thì cuộc đời nầy vô nghĩa thật ! Vô cảm là căn bệnh đáng sợ hiện nay đang xuất hiện với tần suất rất cao ( Hình như nó cũng lây lan như một loại bệnh truyền nhiễm thì phải?)

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

KIẾP TẰM THÌ PHẢI NHẢ TƠ


Đơn đặt hàng của xã hội dành cho giáo dục luôn ở yêu cầu rất cao: Đó là nguồn lực con người với lượng và chất đủ sức chèo chống đưa đất nước thóat ra khỏi vị trí một quốc gia nằm trong nhóm các nước thứ 3, hội nhập và khẳng định mình trong dòng chảy của khoa học và công nghệ đương đại. Nghe sao đơn giản quá! 2020, còn hơm 10 năm nữa. 1 thập kỷ với 10 lần khai giảng? Học sinh tiểu học hiện nay phải gánh vác trọng trách nầy.Thực hiện chương trình giảm tải đã tạm lắng xuống. Bây giờ phải thực hiện chương trình chuẩn. Tác giả của chương trình nầy là ai? Nội dung của nó đã tinh và có mở ra triển vọng hấp dẫn chưa ?? Cổ xe giáo dục sao còn nặng nề quá! Vẫn kiểu làm “ăn đong” vẫn lối làm “ theo yêu cầu “ của trên, vẫn hình ảnh một người học, cả nhà cùng học. Trọng lượng những chiếc cặp của học sinh vẫn chưa giảm, lịch học thêm ở tiểu học vẫn dầy đặc… Tội thay cho những em bé thời nay! Càng tội hơn, những ông thầy miệng kêu gào đổi mới nhưng không có cái mới để mà đổi.
Em đi rồi
Tôi đứng
Tôi chờ
Cả cây cầu
Cũng thấy bơ vơ…
Nước trôi nước chảy xuôi dòng
Ta về lẻ bóng phòng không một mình
Ra vào thấy bóng lung linh
Giật mình tự vấn còn tình với duyên?


Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

THỰC TẾ


Qua rồi những ước mơ xa
Bước ra cuối ngõ nhận ra đã già
Mãi quen hát khúc tình ca
Thì ra có chuyện không xa không gần

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

Nhìn những mùa thu đi …


Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư

Em không nghe mùa thu



Dưới trăng mờ thổn thức?



Em không nghe rạo rực



Hình ảnh kẻ chinh phu



Trong lòng người cô phụ?



Em không nghe rừng thu



Lá thu kêu xào xạc



Con nai vàng ngơ ngác



Đạp trên lá vàng khô?



*********

Em là con nai nhỏ


Đi lạc vào rừng sâu


Lòng anh cơn lá đỗ


Cho mắt nai vương sầu



Rừng buồn nên lá chết


Suối buồn trôi loanh quanh


Nhưng nai vàng nào biết


Thuyền lòng anh lênh đênh...

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

KHÔNG BAO GIỜ


KHÔNG BAO GIỜ
Thơ ANH NGỌC
Tôi không bao giờ tha thứ cho mình
đã có lúc vui niềm vui dễ dãi
Nhìn cuộc đời chỉ một chiều thuận lợi
Ngỡ sắc trời suốt cả bốn mùa xuân

Tôi không bao giờ tha thứ cho mình
đã có lúc buồn nỗi buồn dễ dãi
Chưa chiến đấu đã cam lòng thất bại
Quay lưng đi như một kẻ vô tình

Tôi không bao giờ tha thứ cho mình
đã có lúc tin niềm tin dễ dãi
Người khác nói còn tôi thì nhắc lại
Từng chữ, từng lời như chiếc loa truyền thanh

Tôi không bao giờ tha thứ cho mình
đã có lúc viết vần thơ dễ dãi
Những câu thơ nằm biếng lười uễ oãi
Trên chiếc giường của trang giấy trắng tinh

Chưa sống hết mình đâu, tôi chưa sống đúng mình
Những tư tưởng tầm thường chưa đổi mới
Dù một phút sống trên đời dễ dãi
Tôi làm sao tha thứ được cho mình
1981